This entry is for those who are young and fool (like me) / Entry này xin dành tặng những người trẻ và vô dụng (như tôi đây)

Kỳ lạ chưa? Sau hơn 3 năm, tôi đây vẫn hoàn vô dụng. Chỉ là bớt trẻ hơn một chút …

blacksnow308

We are not wasted, we are just a little slower than others.

Chúng ta không phải là những kẻ bỏ đi, chỉ là chúng ta chậm hơn người khác một chút.

View original post 984 more words

Tôi – một người trưởng thành 27 tuổi, hôm nay bật khóc trên đường về nhà

Ngày 14 tháng 10 năm 2019.

Tiễn một người bạn ở sân bay.

Chúng tôi biết đến cái tin tức kinh khủng ấy cùng một lúc. Và cả hai đều hiểu người còn lại cảm thấy tồi tệ đến mức nào.

Cố gắng giữ bình tĩnh, chúng tôi trò chuyện với nhau. Chúng tôi không tìm cách giải thích lý do vì sao mà chuyện kinh khủng ấy xảy ra. Chúng tôi không đổ lỗi cho bất kỳ ai, kể cả chính bản thân mình. Chúng tôi trò chuyện về nó – cái chết ấy – một cách thật bình thản.

Khi chúng tôi ôm nhau chào tạm biết, tôi cảm nhận được một khối nghẹn ứ bên trong cả hai.

Trên đường về nhà, tôi bất ngờ nhận ra mình đang khóc.

Continue reading Tôi – một người trưởng thành 27 tuổi, hôm nay bật khóc trên đường về nhà

[Review Phim] 3 Women (1977) – “I Just Had The Most Wonderful Dream”

Lưu ý: bài viết có tiết lộ trước một số nội dung quan trọng.

Cho đến thời điểm hiên tại, tôi đã xem 3 Women (1977) tổng cộng 3 lần.

Image result for 3 WOMEN (1977)

Lần đầu tiên, nó khiến tôi có cảm giác tựa như bị một luồng khí lạnh toát đột ngột chạy xuyên qua cơ thể, khi ai đó nắm chân và kéo chúng ta ra khỏi giường vào lúc tờ mờ sáng.

Chẳng mất nhiều thời gian để tôi bước vào “cuộc chiến” thứ hai với bộ phim “hoang đường” nhất của Robert Altman. Ngay sau lúc credit kết thúc, tôi lập tức tua lại từng chi tiết của nó, lục lọi tất cả những hình ảnh & cuộc đối thoại; chẳng khác gì khoảnh khắc chúng ta thức dậy sau một giấc mơ dài và cố gắng nhớ xem rốt cục thứ kỳ quái mình vừa trải qua là gì.

Lần thứ ba thì cũng chỉ mới vài tiếng đồng hồ trước. Bấy giờ thì khác hẳn, sự khoan khoái dị thường đang lan tỏa qua từng tế bào trong cơ thể tôi. Quả thật, cái ảo tượng rằng tôi đã “chạm đến” một ý nghĩa nào đó trong 3 Women (1977) thứ mà Robert Altman đã bao bọc giữa muôn vàn các tầng lớp “thực | ảo” – nó khiến tôi nảy ra ý định điên rồ rằng mình sẽ có thể viết những dòng này, ba hoa với bạn rằng nó là một bộ phim tuyệt vời ra sao.

Continue reading [Review Phim] 3 Women (1977) – “I Just Had The Most Wonderful Dream”

Và Leonard Cohen đã hủy hoại buổi sáng cuối tuần của tôi như thế nào

Chào bạn, người đang đọc những suy nghĩ của tôi dưới dạng ngôn ngữ ở đây.

Thật buồn cười khi tôi tưởng rằng công việc mới sẽ giúp mình có nhiều thời gian hơn để viết lách trên cái xó này. Tuy nhiên, kha khá chuyện đã xảy ra đã khiến tôi nhanh chóng nhận thấy, đó lại là một ý tưởng sai lầm khác trong vô số các ảo tưởng ngây ngô tôi đã có trong 26 năm qua.

Kết quả thế nào thì hẳn bạn đã biết, từ Tháng 1 đến giờ: tôi (ở đây) gần như biến mất (ở đây).

Chủ đề để viết thì nhiều nhưng thời gian chẳng có bao nhiêu, mãi tôi mới tận dụng được ngày cuối tuần để viết. Vấn đề là nên viết cái gì để đánh tiếng cho bạn hiểu: tôi vẫn chưa hề có ý định từ bỏ nghiệp viết lách “không chuyên”, mà cũng không phải giả vờ giả vịt rằng tôi đã không để cái blog này mốc meo gần nửa năm ròng rã.

Và “BAM”, Leonard Cohen!

2019-06-22 08.59.00 1.jpg

Continue reading Và Leonard Cohen đã hủy hoại buổi sáng cuối tuần của tôi như thế nào

Du lịch tự túc Bangkok có gì vui? (và tại sao Songkran chưa hẳn là thời điểm hoàn hảo)

Trước khi trả lời câu hỏi ở đầu bài, chắc nhiều người đang thắc mắc tại sao tôi lại chọn Bangkok (cũng như dịp lễ Songkran) cho chuyến đi lần này. Thành phố ấy xem chừng có vẻ vừa nhốn nháo, vừa tẻ nhạt, vừa quá “thị trường”, lại chẳng sở hữu thứ gì đặc trưng để khám phá (nghe là đã thấy lạc quẻ với kẻ thường xuyên lui tới những nơi bình yên vắng vẻ hoặc có phần hơi “kỳ dị” như tôi đây).

1970-01-01 08.00.00 100.jpg
Phiến đá lót đường đánh dấu nơi giao nhau giữa 4 khu vực trung tâm thành phố Bangkok.

Thailand lại không thiếu những điểm đến thú vị khác, nào là Chiang Mai, Koh Phi Phi hay Hua Hin và Kanchanaburi … Tuy nhiên, chúng đều được đưa vào “danh sách đợi” đơn giản bởi lẽ: tôi không tin Bangkok là một thành phố đáng chán như người ta vẫn thường nói. Tôi nghĩ nó xứng đáng để bạn ở lại lâu hơn chút đỉnh, nhìn xuyên qua sự ồn ào huyên náo và tìm thấy vẻ đẹp ẩn dưới cái nắng chói chang đầu Hè (cũng như những gáo nước lạnh băng của dân địa phương và khách du lịch trong mùa lễ hội).

Continue reading Du lịch tự túc Bangkok có gì vui? (và tại sao Songkran chưa hẳn là thời điểm hoàn hảo)