cái tủ lạnh đầy ắp thức ăn

đó là “nghi thức” tôi đón Giao Thừa trong 8 năm qua ở Sài Gòn.

tôi hiếm khi trải qua thời điểm “đặc biệt” ấy trong năm mà không một mình, ngoại trừ lần nọ ra quán café cùng cô bạn kia.

vậy nên, còn cách nào khác để có thể sống sót trong 30 tiếng đồng hồ từ chiều ngày 31 tháng 12 đến hết ngày 1 tháng 1 năm sau mà không phải ra ngoài đường?

…….

Continue reading cái tủ lạnh đầy ắp thức ăn

Advertisements

[Review album] Tranquility Base Hotel & Casino – Arctic Monkeys (2018)

Biết đến Arctic Monkeys gần một thập kỷ, nhưng thật sự chưa bao giờ tôi nghĩ mình bị rock band Anh Quốc này cuốn hút. Nhấn loop và nghêu ngao hát theo Do I Wanna Know, Fluorescent Adolescent hay Suck It and See chẳng biết bao nhiêu lần, tuy nhiên tôi rất ít khi tìm hiểu về Alex Turner, về những người cộng sự của anh, về câu chuyện nào ấn sau các bài hát ấy.

Để lý giải cho sự lạ lùng đó, tôi cho rằng khác với The Beatles, Radiohead hay thậm chí OneRepublic, Green Day … thì âm nhạc của Arctic Monkeys luôn có sự xa cách nhất định với chính bản thân tôi. Rất khó để tôi cảm thấy mình là một phần trong âm nhạc của họ, hay ngược lại là cho phép họ trở thành một phần trong thế giới của mình.

Kết quả hình ảnh cho Tranquility Base Hotel & Casino

Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn với album Tranquility Base Hotel & Casino (2018) – một sản phẩm âm nhạc thật sự khôi hài.

Continue reading [Review album] Tranquility Base Hotel & Casino – Arctic Monkeys (2018)

[Giới thiệu phim] 100 tác phẩm điện ảnh (mà tôi nghĩ là hay) (phần II)

Kết quả hình ảnh cho movie theater aesthetic

Chẳng bất ngờ lắm khi tôi lại trễ hẹn việc hoàn thành danh sách 100 bộ phim tiếp sau phần I đã được publish lên blog gần 2 năm trước.

Biết làm sao được, giá như tôi được trả tiền để xem phim và viết về điện ảnh (theo cách mà tôi muốn), thì có lẽ sẽ chẳng mất quá nhiều thời gian đến thế. Thành thật mà nói, trong 100 bộ phim chuẩn bị được liệt kê bên dưới thì tôi đã có một số tính toán nhất định; chủ yếu vì tôi muốn những người tìm đến blog này sẽ có nhiều sự lựa chọn đa dạng, dù bạn đang hứng thú với phim mới – phim cũ, phim châu Á hay phim Âu Mỹ, chắc chắn sẽ tìm ra thứ phù hợp cho bản thân.

Lần này thì tôi không dám đoán trước bao giờ sẽ có phần 3. Có thể sẽ là năm 2020 hay sau đó nữa không chừng. Nghe thấy xa và lâu quá nhỉ? Thực hiện nhũng dự án chỉ có một mình là cái thú vui tốn nhiều công sức: viết đôi dòng cảm nhận, thiết kế vài tấm áp phích ưng ý, lựa chọn những tựa phim phù hợp. Tuy nhiên, tôi thấy vui, vậy là đủ rồi.

Hy vọng sẽ gặp lại bạn – người đang đọc những dòng này – khi tôi hoàn thành xong danh sách 100 phim tiếp theo. Còn nếu không, cũng rất cảm ơn bạn đã ghé qua nơi đây.

Continue reading [Giới thiệu phim] 100 tác phẩm điện ảnh (mà tôi nghĩ là hay) (phần II)

500 (một entry vớ vẩn thuần túy)

Tôi nghĩ gì khi nhìn thấy con số 500?

Phần nhiều đó sẽ là hình ảnh Tom đang đập hết đống bát đĩa trong bộ phim (500) Days of Summer (2009).

Kết quả hình ảnh cho tom plate kitchen 500 days

Hay cụm từ “500 anh em” vẫn thường được người ta sử dụng trên mạng (mà thú thực là tôi cũng chẳng hiểu ý nghĩa thật sự của nó là gì)? Hoặc tờ tiền mệnh giá cao nhất tại Việt Nam với hình ảnh Bác Hồ thân yêu mỉm cười vô cùng nhân từ.

Nói cái này hơi không liên quan một chút, nhưng khi nhắc đến “năm trăm”, tôi sẽ tự động nghĩ tới tờ tiền mệnh giá 500.000VND, còn tờ tiền 500VND tôi sẽ lại gọi là “năm chăm”. Liệu đấy có phải một hệ thống tên gọi do tôi tự đặt ra và áp dụng cho bản thân, rồi cứ ngỡ đấy là đúng đắn bao nhiêu năm qua?

Continue reading 500 (một entry vớ vẩn thuần túy)

Hà Nội Trong Mắt Tôi (Những Ngày Cuối Hạ)

2018-10-14 11.36.54 1.jpg
Nhà thờ Lớn

Chà chà, cuối cùng tôi cũng đã đặt chân đến Hà Nội.

Tôi biết với nhiều người, đó hẳn không phải là việc ghê gớm lắm. “Hà Nội thôi mà, có gì đâu!”. Vâng, để khỏi làm bạn phải hy vọng về một bài viết giàu chiều sâu, miêu tả kỹ lưỡng về những nét đẹp của thủ đô Việt Nam chúng ta, tôi xin thừa nhận trước rằng: entry dưới đây sẽ vô cùng nhạt nhẽo.

Khó có thể gọi chuyến đi này là “du lịch” vì tôi gần như chẳng ghé thăm chốn nào đặc sắc trong 1 tuần tại đây. Tôi đi xem phim cùng vài người bạn, đi xem triển lãm, đi ăn uống, đi dạo, ngó nghiêng nơi này một tí, nghịch ngợm chỗ kia một tẹo … vân vân và mây mây.

Continue reading Hà Nội Trong Mắt Tôi (Những Ngày Cuối Hạ)